Mấy hôm nay nhớ về cô giáo chủ nhiệm lớp Một nhiều. Nhớ về câu nói của cô lúc sinh thời. Bây giờ mới hiểu được “sinh nghề tử nghiệp” là gì.
Năm ấy về thăm cô, cô nói nhiều và ho cũng nhiều. Hai cô trò nhắc nhiều về thời đi học. Cô nhớ rất nhiều về học trò cũ của cô. Mấy mươi năm rồi cô vẫn còn nhớ từng khuôn mặt, nhớ từng cái tên, nhớ từng hoàn cảnh.
Có lần, năm lớp Bảy chạy xe đạp vào nhà cô để xin cây đinh lăng, cô vui vẻ chặt lụi hết cả một hàng để cho mang về.
Ngày xưa mẹ hay tặng cô vải màu tím hoa cà, màu được mọi người lúc đấy gọi là sang và thịnh hành.
Bài này viết trong ba ngày mới hoàn thành. Suy nghĩ nhiều, nhớ nhiều về thời trẻ nít, nhớ cô.
NHỚ CÔ
Hôm nay con về thăm cô,
Người xưa chẳng thấy, mồ xanh cỏ đồng.
Ngày xưa chẳng quản mưa giông,
Cô mang cái chữ, bao công tháng ngày.
Hôm nay về lại thiếu thời,
Tuổi thơ ùa đến về nơi i tờ.
Lang thang bước dạo thảnh thơi,
Mái trường vắng lặng, sân chơi vắng trò.
Hôm nay con về thăm cô,
Người xưa đi vắng, nơi mô con tìm.
Hoa cà áo tím nằm im,
Phai màu sương gió những đêm chông đèn.
Con về nước mắt mi hoen.
Tuổi thơ con đấy, cô rèn chữ xinh.
Chăm con, cô chăm hết mình
Yêu con như ruột, mẫu tình bao la.
Con về nước mắt nhạt nhòa
Lời thơ con chấp, hoa xinh tặng người.
Bàn hương khói tỏa loanh quanh,
Trầm hương một nén, hoa xinh một nhành.
Con về một buổi trời xanh,
Cầu cho người vẫn an lành chốn nao.
Mong người vẫn nghiệp trồng cây,
Dù nơi tiên cảnh, cưỡi mây phiêu bồng.
Cù Tiếu 19.11.17
(nhớ về cô Đào Thị Tuyết Thu)

